Tôi tin rằng nhiều người đã từng bị kích thích bởi phim hoạt hình thể thao khi còn nhỏ. Khi tôi 8 tuổi, tôi xem “Hikaru- Kỳ thủ cờ vây” trên TV, điều này khiến tôi bị ám ảnh bởi cờ vây và tôi quyết tâm trở thành một người chơi cờ vây chuyên nghiệp từ rất sớm. Điều có thể khá biệt giữa tôi và những người khác đó là hầu hết mọi người chỉ có thể thực hiện ước mơ của mình sau khi lớn lên. Tuy nhiên, ước mơ của tôi đã thành hiện thực khi tôi 14 tuổi. Năm đó, tôi chính thức trở thành kỳ thủ chuyên nghiệp thông qua vòng loại. Hai năm sau, tôi lần đầu tiên đại diện cho Đài Loan tại Đại hội thể thao châu Á ở Quảng Châu năm 2010. Khi đó, tôi chưa nhận ra rằng trở thành một kỳ thủ cờ vây chuyên nghiệp đồng nghĩa với việc sau khi tốt nghiệp cấp 2, tôi sẽ phải từ bỏ việc học thêm và bắt đầu cuộc sống 15 năm chu du khắp thế giới.

(Ảnh: Vương Uy Hán)
Nhìn lại, cờ vây đã thay đổi gia đình tôi, tôi và mẹ tôi phải xa bố và chị gái, tôi buộc phải bình tĩnh và tập trung chơi cờ vây trong một thời gian dài và điều này khiến cho tôi cảm thấy bị tê liệt. Nhưng đó thực sự là điều tôi thích nhất khi còn là thiếu niên và là điều tôi sẵn sàng làm nhất với 100% nỗ lực.
Có một câu nói trong thuật ngữ cờ vây gọi là “không hối tiếc”, nghĩa là bạn không thể hối tiếc về mọi nước đi mà mình đã thực hiện. Kể từ khi còn nhỏ, tôi đã luôn duy trì tâm lý này và suy nghĩ về mọi vấn đề khó khăn trước mặt tôi - bất kể là trò chơi hay cuộc sống.
Đại hội thể thao châu Á năm ngoái (2023) ở Hàng Châu là cuộc thi cờ vây chính thức cuối cùng của tôi. Tính ra tôi đã ở trong thế giới cờ vây hơn 20 năm. Là một người có tinh thần chiến đấu cao, tôi đã trải qua những tình tiết đầy đam mê và kịch tính giống như trong bộ truyện tranh Thiếu niên (Shonen): Tôi căng thẳng trong suốt một trận đấu kéo dài bảy giờ, sau đó cẩn thận quan sát đường đi nước bước của đối thủ, tôi sẽ không bao giờ bỏ cuộc cho đến giây phút cuối cùng, và cuối cùng tôi cũng đã tìm thấy cơ hội để lật ngược tình thế, ra tay dẫn đến chiến thắng!
Trong quãng đường đã đi qua tôi không có điều gì phải hối tiếc. Tôi vừa kỷ niệm sinh nhật lần thứ 30 của mình và đang bước vào giai đoạn tiếp theo của cuộc đời, một mặt, tôi cống hiến hết mình cho việc học cờ vây, đồng thời, tôi cũng thử sức đóng phim, học hát và học làm nghệ sĩ. Dù không còn là tuyển thủ nữa nhưng cờ vây vẫn là một phần không thể thiếu trong cuộc sống của tôi.
Mỗi năm, tôi luôn tìm lại bộ phim hoạt hình yêu thích thời thơ ấu “Kỳ thủ cờ vây” để suy ngẫm về nó. Một số “phân cảnh tuyệt vời” diễn ra trước mắt tôi, nhiệt huyết trong lòng tôi như được nhen nhóm lại, khiến tôi nhớ lại ý định ban đầu khi bắt đầu dấn thân vào con đường trở thành một kỳ thủ chuyên nghiệp.
Trận chiến trí tuệ và lòng dũng cảm khi kiếm tiền, cờ vây chính là “nghề định mệnh” của tôi
Tôi đã học được rất nhiều tài năng từ chị gái khi còn nhỏ. Mẹ tôi, người dạy kèm tiếng Anh và toán, rất giỏi trong việc phát triển sở thích của trẻ em. Bà ấy luôn nói với chúng tôi rằng cách hiệu quả nhất để biết bạn thích gì là hãy tự mình thử nó.
Ví dụ, tôi đi tập thể dục dụng cụ vì muốn xoay tròn trên không như các vận động viên trên TV nên tôi đã tham gia; Tôi học piano và múa ba lê với chị gái. Sau một thời gian học, tôi thấy mình không còn hứng thú nữa và không tiếp tục nữa. Mọi thứ đều rất đơn giản và dễ hiểu, không có mục đích gì đặc biệt.
Nhưng cờ vây có sức hấp dẫn mạnh mẽ hơn cả đối với tôi.
Cha tôi là người Úc và mẹ tôi là người Đài Loan. Họ kỳ vọng tôi và chị gái tôi phải quen thuộc với nền văn hóa của họ. Có lần mẹ tôi mang một bộ cờ vây về nhà, dạy chị và bố tôi chơi trước, có lẽ mẹ nghĩ tôi còn quá nhỏ nên dạy tôi sau cùng, kết quả là bố và chị tôi đều thua tôi. Lúc đầu, mẹ tôi tưởng họ không biết chơi, cho đến khi bà đích thân đến thi đấu với tôi, và tôi lại đánh thắng bà. Lúc đó, tôi cảm thấy mình có một cảm giác thành tựu khác hẳn với những tài năng đã học trước đây. Tuy nhiên, mẹ tôi không tìm thấy được lớp học năng khiếu cờ vây nào cho tôi có thể học, nhưng định mệnh đã đưa tôi đến với cờ vây, tôi đã đến học viện cờ vây để học và được đào tạo một cách chính thức.
Trên thực tế, so với những đồ chơi như búp bê Barbie, tôi luôn thích những đồ chơi mang tính giáo dục hơn, chẳng hạn như quân domino hoặc khối xây dựng, từ khi còn nhỏ, tôi đã từng rất thích trò chơi board game có tên “Giờ cao điểm”. Nó có bàn cờ như cờ vây nhưng lại đầy ô tô. Điều tôi thích nhất là nghĩ cách làm cho chiếc ô tô màu đỏ thoát ra một cách suôn sẻ. Vì vậy, việc tôi yêu cờ vây là điều đương nhiên. Đặc biệt khi bộ phim “Kỳ thủ cờ vây” được phát sóng trên truyền hình ở Đài Loan vào năm 2002, tôi mới biết rằng chơi cờ vây có thể kiếm tiền và trẻ em cũng có thể trở thành “những kỳ thủ chuyên nghiệp”. Tôi nhận ra ngay rằng đây chính là “sự nghiệp định mệnh” của mình.
Nhân vật tôi yêu thích nhất trong “Kỳ thủ cờ vây" không phải là nhân vật chính Hikaru Shindo mà là Akira Toya, bởi anh là một kỳ thủ có tâm lý rất tốt. Akira Toya xuất thân từ một gia đình chơi cờ vây. Cha anh được công nhận là kỳ thủ mạnh nhất trong thế giới cờ vây và đã giành được nhiều chức vô địch cờ vây. Vì vậy, mọi người đều đặt nhiều hy vọng vào Akira Toya.
Dưới con mắt của mọi người, Akira Toya luôn tập trung vào bàn cờ trước mặt. Anh ấy sẽ không bị ảnh hưởng bởi việc cha mình là ai, hơn nữa, anh ấy không bao giờ ngại chơi cờ với một đối thủ mạnh hơn mình rất nhiều. Nếu thua, lần sau anh ấy vẫn sẽ chơi cờ, cho dù gặp đối thủ trong ván cờ, anh ấy cũng sẽ không ngại mà chiến đấu. Tôi cảm thấy tâm lý chơi cờ vây của mình một phần lớn bị ảnh hưởng bởi anh ấy.
Thức dậy lúc 4 giờ sáng mỗi ngày và chơi cờ trực tuyến để trở thành cao thủ cờ vây chuyên nghiệp
Trước khi trở thành một kỳ thủ cờ vây chuyên nghiệp, mẹ tôi từng hỏi người thầy đầu tiên của tôi: “Thầy có khuyên Gia Gia trở thành một kỳ thủ chuyên nghiệp không?” Câu trả lời mà tôi nhận được là: “Không!”
Vào thời điểm đó, môi trường cờ vây chuyên nghiệp ở Đài Loan không được tốt cho lắm. Thầy tôi, cũng là một kỳ thủ cờ vây chuyên nghiệp, lo rằng con đường này sẽ rất khó khăn nên ông không khuyên tôi nên cống hiến hết mình cho việc chơi cờ vây. Tuy nhiên, tôi hoàn toàn đắm chìm trong thế giới cờ vây. Tôi đã ngừng tham gia một số lớp học năng khiếu khác và tham gia các lớp học tại ba học viện cờ vây mỗi tuần. Tôi tập trung vào việc cải thiện kỹ năng tính toán và bố cục cờ vây của mình, với hy vọng có thể đánh bại các kỳ thủ trong lớp. Tôi vẫn nhớ rằng có lần cuối cùng tôi đã đánh bại được một người bạn cùng lớp mà tôi luôn không thể đánh thắng, vào ngày hôm đó, trái tim tôi rất phấn khích và tôi cảm thấy như thể mình đã vượt qua được ngưỡng cửa của cuộc đời và có một bước nhảy vọt. Kết quả là không lâu sau, gia đình chúng tôi phải chuyển sang Mỹ khi tôi 11 tuổi vì bố tôi thay đổi công việc.
Không giống như nhân vật chính trong các tác phẩm anime có “vầng hào quang nhân vật chính” - dường như chỉ cần bạn làm việc chăm chỉ thì cả vũ trụ sẽ giúp đỡ bạn. Ở Mỹ về cơ bản không có môi trường cờ vây, không có giáo viên và không có ai biết chơi cờ. Tôi phải dựa vào việc tự học để vượt qua và tìm đối thủ trên Internet để luyện cờ.
Việc học ở Mỹ tương đối dễ dàng. Sau khi tôi về nhà và ăn cơm vào lúc 2h30 chiều ở các ngày trong tuần, tôi ngồi trước máy tính và bắt đầu chơi cờ. Đối thủ trên Internet mạnh hay yếu, tất cả đều phụ thuộc vào lúc đó người trực tuyến là ai. Nhiều khi tôi không biết đối thủ đằng sau màn hình là ai? Và trông như thế nào?
Cờ vây trực tuyến cũng có các cấp độ dành cho người chơi. Lúc đầu, tôi chỉ quanh quẩn ở cấp độ 6 đến cấp 7. Sau này, mẹ tôi hứa rằng chỉ cần tôi đạt đến cấp độ cao nhất là cấp 9 thì mẹ sẽ đưa tôi đi thi để trở thành một người chơi cờ vây chuyên nghiệp. Để trở thành một kỳ thủ cờ vây chuyên nghiệp và thi đấu với những kỳ thủ cờ vây trình độ cao hơn, tôi luôn thức dậy lúc 4 hoặc 5 giờ sáng vào cuối tuần. Vì chênh lệch múi giờ nên hầu hết những người chơi cờ trình độ cao ở châu Á đều tham gia và họ chỉ tham gia rực tuyến vào thời điểm đó.
Khi tôi thực sự đạt thứ hạng cao nhất trên mạng, cuối cùng mẹ tôi cũng đồng ý đưa tôi sang Trung Quốc để tham gia kỳ thi xếp hạng. Cuộc thi theo giai đoạn cố định có gần 100 thí sinh, chỉ có hai người đứng đầu mới có thể đạt được tư cách kỳ thủ chuyên nghiệp. Tôi thử thách bản thân lần đầu tiên vào năm 13 tuổi. Ngày thi, không khí rất căng thẳng. Mọi người đều biết tôi đặc biệt và “đến từ nước Mỹ”, tuy nhiên trong kỳ thi đó tôi chỉ đứng hạng 20. Tuy nhiên năm sau đó tôi đã quyết tâm và quay lại, sự bình yên trong lòng đã giúp tôi vượt qua kỳ thi và thành công trở thành một kỳ thủ cờ vây chuyên nghiệp ở tuổi 14.
Giành huy chương đồng tại Đại hội thể thao châu Á Quảng Châu 2010, biết rằng không bao giờ được bỏ cuộc một cách dễ dàng.
Năm 14 tuổi, thật không dễ dàng gì khi trở thành một kỳ thủ cờ vây chuyên nghiệp nhưng tôi nghe nói nghề này không còn nhiều hứa hẹn như trước nữa và cũng đã thay đổi rất nhiều. Mẹ đi cùng tôi khắp nơi và tôi đi gần 20 chuyến bay mỗi năm. Đôi khi tôi không thể biết mình đang ở nước nào, như thể khách sạn là nhà của mình. Nghĩ đến việc mẹ phải xa bố và chị vì tôi, tôi luôn mong mình có thể làm người con hiếu thảo và không làm mẹ quá vất vả.
Dù có vui vẻ khi “sống cùng với sở thích và đam mê của bản thân” nhưng tôi vẫn cần phải điều chỉnh. Tôi từng chứng kiến một nữ kỳ thủ Nhật Bản nhảy dây trước một trận đấu và cô ấy phải nhảy đến một con số may mắn nhất định để cảm thấy thoải mái. Khi đó, tôi rất ngưỡng mộ kỳ thủ cờ vua chuyên nghiệp Tạ Y Mân. Sau khi tốt nghiệp tiểu học, cô sang Nhật Bản học cờ vây. Cô ấy phải mất 2 năm mới thách đấu thành công ngưỡng trình độ cao của kỳ thủ cờ vây chuyên nghiệp Nhật Bản ở tuổi 14. Cô ấy có khả năng chịu đựng áp lực rất mạnh mẽ. Năm ngoái, cô đạt kỷ lục tích lũy 500 trận thắng nhanh nhất trong lịch sử Nhật Bản. Cô cũng là nữ kỳ thủ chuyên nghiệp giành được nhiều danh hiệu nhất trong thế giới cờ vây chuyên nghiệp Nhật Bản.
Tôi cùng với chị Y Mân đều là vận động viên đại diện của Đài Loan tại Đại hội thể thao châu Á Quảng Châu 2010. Chúng tôi sống trong cùng một ký túc xá và chúng tôi cũng đã trao đổi kinh nghiệm của mình. Chị ấy quan tâm tôi rất nhiều vì tôi vẫn còn khá nhỏ và chị ấy đã cho cho tôi thấy một tình bạn rất đẹp và giúp tôi trải nghiệm được tình bạn quý giá trong một trò chơi cạnh tranh như vậy
Trước Đại hội thể thao châu Á năm đó, tôi quyết định từ bỏ việc học cao hơn và trở thành một kỳ thủ cờ vua chuyên nghiệp toàn thời gian. Đây là lần đầu tiên cờ vây được đưa vào thi đấu chính thức tại Asian Games và nó cũng đã thu hút rất nhiều sự chú ý trong tôi. Tôi vẫn nhớ mình đã phải chịu áp lực rất lớn ở trận đấu cuối cùng. Nếu thắng, tôi có thể giành huy chương đồng nội dung đồng đội nữ. Tuy nhiên, ngay từ đầu tôi đã chơi rất kém và cảm thấy trận đấu đã bị mình phá hỏng. Tôi đã muốn khóc, nhưng nghĩ rằng mình đã chuẩn bị cho trận đấu này quá lâu và muốn giành chiến thắng cho đồng đội, tôi tự nhủ phải bình tĩnh; Ván cờ đó có ý nghĩa rất lớn với tôi và khiến tôi biết rằng mình không bao giờ nên dễ dàng bỏ cuộc, bởi trong thế giới cờ vây, bạn không biết ai thắng ai thua cho đến giây phút cuối cùng.
Tìm lại “cảm xúc” thông qua rèn luyện diễn xuất và thay đổi phong cách, tư duy chơi cờ
Sau Đại hội thể thao châu Á Quảng Châu 2010, tôi nhận được rất nhiều sự chú ý. Ở tuổi 16, tôi là kỳ thủ trẻ nhất của đội tuyển Trung Hoa. Những năm tiếp theo, tôi thi đấu rất tốt ở các giải Cờ vây nữ và Giải vô địch thế giới, việc có nhiều bàn thắng cũng đã khiến tôi trở thành kỳ thủ chuyên nghiệp có thứ hạng cao nhất Đài Loan. Nhưng vào khoảng thời gian đó, mẹ tôi mắc bệnh ung thư máu. Nhìn người yêu thương tôi nhất trên đời dần yếu đi, tôi cũng mất đi cảm giác an toàn trên bàn cờ.
Trước đây, phong cách chơi cờ của tôi cũng giống như tính cách của tôi, tôi đi theo con đường bảo thủ vì không muốn thua cuộc. Sau khi mẹ lâm bệnh, tôi tự mình ra nước ngoài, ở khách sạn và tự mình sắp xếp hành trình. Tôi mất đi chỗ dựa an toàn nhất trong cuộc đời, tôi cũng mất đi khả năng chơi cờ vây. Khi gặp nút thắt, tôi rơi vào ngõ cụt.
Lúc đó, tôi cảm thấy như bị giới hạn bởi một khung vô hình. Đây không còn là vấn đề nan giải mà tôi có thể vượt qua bằng cách luyện tập 10 tiếng mỗi ngày. Đồng thời, khi dừng lại, tôi cũng nhận ra rằng sau khi trở thành một kỳ thủ cờ vây chuyên nghiệp, cuộc sống của tôi dường như không có gì thay đổi. Hàng ngày tôi đều làm những việc giống nhau và gặp những người giống nhau. Sau khi tốt nghiệp cấp hai, tôi vững tin bước vào thế giới cờ vây. Tuy nhiên, tâm trí tôi dường như bị mắc kẹt ở tuổi tuổi 16, không có nhiều tiến bộ và tiến triển nào.
Tôi đã từng nghĩ về việc liệu mình có nên quay lại để tiếp tục việc học hay không, nhưng vào thời điểm đó, một công ty đã tìm đến tôi và khiến tôi quyết định bước ra khỏi vùng an toàn của mình và thử thách diễn xuất. Từ việc lên tiếng, trở nên xinh đẹp, đến cách đối mặt với giới truyền thông, tôi đã học cách trở thành một nghệ sĩ ngay từ đầu. Trước đây, tôi có một số nỗi sợ hãi xã hội và thiếu tự tin để dấn thân vào cuộc phiêu lưu lớn nhất của mình.
Là một kỳ thủ cờ vây chuyên nghiệp, tôi quen với việc giữ bình tĩnh khi thi đấu, tránh bộc lộ cảm xúc và tìm ra sơ hở cho đối thủ. Tôi cũng thường quan sát nhịp thở của đối thủ để biết đối thủ đang lo lắng hay bối rối. Vì vậy, tôi không bao giờ dễ dàng thể hiện cảm xúc của mình và cuối cùng tôi gần như “không có cảm xúc”.
Khi tôi tham gia lớp học diễn xuất do một công ty giải trí tổ chức, giáo viên yêu cầu tôi cố gắng xác định “cảm xúc”. Tôi nhớ rõ rằng tôi đã đề cập đến một số tính từ, nhưng giáo viên nói với tôi rằng không có điều gì tôi đề cập đến là “cảm xúc”. Tôi bị sốc, sau khi về nhà, tôi kiểm tra trên Internet “Cảm xúc là gì?” Sau đó, giáo viên cho tôi tham gia vào “Lớp thư giãn cảm xúc”. Kết quả là sau giờ học, tôi bắt đầu cảm thấy chóng mặt. Giáo viên nói với tôi rằng cảm giác khó chịu thường là do cơ thể tích tụ quá nhiều cảm xúc và không giải tỏa chúng đúng cách.
Lớp học này cho phép tôi bắt đầu trải nghiệm cuộc sống một cách tốt đẹp, phát hiện những cảm xúc, sau đó phân tích chúng sâu hơn và sau đó ghi nhớ chúng. Ví dụ, khi quay một cảnh đòi hỏi “sự cáu kỉnh”, tôi sẽ nhớ lại một số trải nghiệm trong quá khứ với những cảm xúc tương tự và điều chỉnh trạng thái bằng hơi thở của mình.
Tôi cũng không ngờ rằng khi dấn thân vào ngành giải trí, những khóa đào tạo biểu diễn này thực sự sẽ thay đổi suy nghĩ của tôi, cho tôi một góc nhìn mới về chiến lược cờ vây và hướng dẫn tôi đến những con đường cờ vây mới. Tại giải vô địch thế giới năm 2018, ở vòng đầu tiên, tôi cảm thấy mình đang chơi một thứ mà trước đây tôi chơi không tốt lắm. Ở vòng thứ hai, điều đó càng rõ ràng hơn. biết rằng tôi không còn là con người như trước nữa.
Nhìn lại, từ một kỳ thủ chuyên nghiệp đến trở thành một doanh nhân và một nghệ sĩ, ở thời điểm mà tôi đưa ra mọi quyết định, tôi không biết liệu đó có phải là “sự lựa chọn đúng đắn nhất” trong cuộc đời hay không, nhưng có lẽ đó là vì tôi đã âm thầm được truyền cảm hứng từ đó, cũng như ảnh hưởng bởi Akira Toya - Trước những kỳ vọng hay khuôn khổ mà xã hội đưa ra, anh luôn chơi cờ rất tập trung và không để ý quá nhiều đến kỳ vọng hay nghi ngờ của người khác.
Hoàng Nhân





Rti Radio Taiwan International
Rti Radio Taiwan International 
