Tại Thế vận hội Tokyo vừa qua, Đài Loan đã giành được một huy chương vàng và một huy chương bạc môn cầu lông nhờ vào cặp đôi tuyển thủ Lý Dương, Vương Tề Lân và nữ hoàng cầu lông Đới Tư Dĩnh. Tại Thế vận hội lần này, ngoài các tuyển thủ nói trên thì đơn nam Châu Thiên Thành cùng đôi nam nữ Diệp Hoành Uất và Lý Giai Hinh cũng là các tuyển thủ chủ lực để giành huy chương tại thế vận hội của Đài Loan, bộ môn cầu lông cũng được gọi là “môn thể thao quốc gia mới” của Đài Loan. Tại Thế vận hội Paralympic (Para Games) diễn ra sau Thế vận hội Mùa hè, Đài Loan còn có Phương Chấn Vũ, xếp thứ 2 thế giới, dù anh chỉ có thể vẫy tay bằng một tay do chấn thương đám rối thần kinh cánh tay trái khi mới sinh. Những cú đập cao nhanh như chớp của anh ấy rất mạnh mẽ. Trong nội dung cầu lông vừa qua, lần đầu tiên được đưa vào Tokyo Para Games, anh ấy cũng đã giành được vị trí thứ 4. Anh ấy cũng là người đại diện cho đội tuyển Đài Loan cầm cờ trong lễ bế mạc tại Tokyo và đã thu hút được nhiều sự chú ý.
Năm nay, Phương Chấn Vũ sẽ lại một lần nữa tham gia Para Game và mục tiêu của anh lần này là giành được huy chương Vàng.
“Ước mơ của tôi lúc đầu là chỉ mong cho tay trái của mình sẽ được hồi phục trở lại”, nhưng hiện nay, khi tay phải của anh đã giúp anh trở thành tuyển thủ quốc gia thì anh cảm thấy tay trái không còn là khuyết điểm nữa, anh đã khích lệ bản thân bằng tinh thần của thần tượng Lý Tôn Vỹ, “Vua bóng đá Datuk” của Malaysia, người đã kiên trì thách thức tấm huy chương vàng Olympic suốt 12 năm và không bao giờ bỏ cuộc, luôn luôn đứng trên các sàn thi đấu chính là chiến thắng lớn nhất.
Điền kinh, nhảy cao đều phá kỷ lục, từ vị trí thứ 7 thế giới lên vị trí thứ 2 thế giới bộ môn cầu lông
Tốc độ là vũ khí mạnh nhất của Phương Chấn Vũ.
Là người có năng khiếu thể thao, anh ấy là một vận động viên điền kinh và cầu lông. Anh ấy đã phá kỷ lục ở nội dung 400 mét và nhảy xa tại Đại hội thể thao quốc gia dành cho người khuyết tật. Chạy nhanh và nhảy cao giúp anh tăng thêm sức cạnh tranh khi cần phải di chuyển tốc độ và nhảy cao để đập cầu. Trên sân, bạn thường có thể thấy động tác đặc trưng của Phương Chấn Vũ - lao lên cao như chớp để đập cầu, chân trái vừa tiếp đất thì chân phải trụ lại để đỡ đòn tấn công từ đối thủ. “hạ gục đối thủ trong 3 cú đánh”, anh đẩy đối thủ vào điểm mù mà không cho đối thủ có cơ hội thở.
Tokyo Para Games 2021 là lần đầu tiên môn cầu lông được đưa vào một sự kiện chính thức. Phương Chấn Vũ đã tham gia cuộc thi “cấp độ SU5”. Anh ấy đã may mắn được tham gia Para Games dưới dạng “Wildcard” vào phút cuối và anh đã được lọt vào vòng tranh huy chương đồng. Thật không may, sau một trận đấu cam go, anh đã bị đánh bại bởi Suryo Nugroho, tay vợt Indonesia xếp thứ ba thế giới và anh đứng thứ tư thế giới.
Nhưng trận chiến quan trọng nhất để lọt vào top 4 là trận đấu đầu tiên với tay vợt Nhật Bản Oiku Imai, người xếp thứ 5 thế giới.
“Dù thế nào cũng đừng đánh cầu lên cao!”, hai người đều là cầu thủ tấn công, chiến thuật của huấn luyện viên Kỷ Thế Thanh dành cho Phương Chấn Vũ là “đánh bóng xuống thấp” và không cho đối thủ có bất kỳ cơ hội nào để phản công. Phương Chấn Vũ, người đang xếp thứ 7 thế giới vào thời điểm đó, anh đã từng thi đấu với Imai Oiguchi và đã thua nhiều hơn thắng. Thêm vào đó, anh ấy đã bị căng cơ piriformis hình lê do luyện tập quá sức, do là người rất dễ lo lắng, hồi hợp, anh liên tục hít thở sâu, nhưng nhớ lại chiến thuật mà huấn luyện viên đã nói với anh là đánh hết quả cầu này đến quả cầu khác với tốc độ nhanh hơn, sức mạnh lớn hơn và những góc độ phức tạp hơn để phá vỡ chiến thuật của Imai Oiguchi, cuối cùng anh cũng đã thuận lợi giành được chiến thắng.
Trận đấu này cũng đã gíúp cho Phương Chấn Vũ nhận được nhiều sự chú ý hơn, thậm chí, anh ta còn đối đầu với kỳ thủ Malaysia Cheah Liek Hou, người sau đó đã giành được huy chương vàng đã thua Phương Chấn Vũ trong 1 lượt đấu, điều này đã khiến một cậu bé không ai biết đến trở thành “hắc mã” mà tất cả các quốc gia nên cảnh giác.
“Thực ra trước khi lấy Wild card, tôi cũng không hề biết mình sẽ có thể thi đấu ở Para Games nào. Đây là ước mơ lớn nhất trong đời của tôi”. Một ngôi sao mới vô cùng phong độ trên sân đấu sau khi cởi bỏ đồ thể thao lại trở thành một chàng trai hay ngượng ngùng.
Giờ đây, thứ hạng thế giới của anh đã nhanh chóng vươn lên vị trí thứ 2 thế giới tại Paris Para Games 2024, anh đã từ “hắc mã” trở thành người được chú ý nhiều nhất.
“Tay trái” vs. “Tuyển thủ quốc gia”, hai giấc mơ không còn mâu thuẫn
Phương Chấn Vũ nhớ lại rằng anh từng có hai giấc mơ trái ngược nhau có thể không thành hiện thực - “Tay trái” và “Tuyển thủ quốc gia”.
“Tay trái” của anh bị khuyết tật từ khi mới sinh ra.Phương Chấn Vũ khi mới sinh ra là một “đứa trẻ khổng lồ” nặng 4,8kg, vượt xa cân nặng khi sinh trung bình của Đài Loan là 3,3kg. Khi các bác sĩ khẩn trương kéo Phương Chấn Vũ ra ngoài, hai dây thần kinh ở tay trái của anh đã bị rút ra và chỉ có ba dây thần kinh bị cắt đứt được phẫu thuật phục hồi.
Vết sẹo trên vai trái là dấu vết do hàng loạt ca phẫu thuật mà Phương Chấn Vũ bắt đầu trải qua ba tháng sau khi anh chào đời. Phương Chấn Vũ mơ hồ nhớ lại những ngày anh đi từ phía bắc Đài Nam đến Bệnh viện Đại học Đài Bắc để phẫu thuật. Anh chỉ nhớ mang máng rằng mình thường xuyên phải xin nghỉ học kéo dài một hoặc hai tuần.
Mẹ của Phương Chấn Vũ, Liêu Thu Lan nói rằng: “Bàn tay của con tôi như thế này, và con tôi thậm chí không thể làm những công việc nặng nhọc, nên chúng tôi nghĩ sau này sẽ cho Chấn Vũ làm công chức nhà nước.” Vào thời điểm đó, Chấn Vũ đã làm bài tính nhẩm và học tiếng Anh từ khi học tiểu học, đồng thời tham gia câu lạc bộ điền kinh của trường “Mỗi buổi học Chấn Vũ đều lao ra sân”. Một lần, cha của một người bạn đã rủ Phương Chấn Vũ chơi cầu lông. Khi anh ấy cầm vợt lần đầu tiên, Phương Chấn Vũ cảm thấy rằng cầu lông chỉ có thể cầm bằng một tay sẽ phù hợp với anh ấy hơn là bóng rổ hay bóng né.
“Có quá nhiều điều không chắc chắn đằng sau việc giành chiến thắng trong môn cầu lông, nhưng đây cũng là lý do khiến môn cầu lông trở nên thú vị. Và đối với tôi, lý do sau này tôi không chọn điền kinh là vì tôi cảm thấy cầu lông dường như có cơ hội tốt hơn.” Phương Chấn Vũ yêu thích thể thao từ khi còn nhỏ. Vào những ngày nghỉ, điều yêu thích của anh ấy là theo dõi Major League Baseball và Dương Kiến Dân cùng với ông nội. Sau khi bắt đầu chơi cầu lông, anh ấy cũng xem trận chiến kinh điển nhất trong lịch sử giữa Lâm Đơn và Lý Tôn Vỹ, “Vua Datuk” Lý Tôn Vỹ là thần tượng của anh.
Lúc đầu, tôi chỉ nghĩ rằng Lý Tôn Vỹ đã chơi rất tốt. Sau đó, khi chứng kiến Lý Tôn Vỹ quyết thi đấu giành huy chương vàng Olympic bốn lần và không bao giờ bỏ cuộc dù liên tục thất bại, Phương Chấn Vũ đã vô cùng cảm động trước ý chí “muốn đánh cầu” của anh ấy. Tại Thế vận hội Rio 2016, Lý Tôn Vỹ lần thứ ba thất bại giành huy chương vàng. Phương Chấn Vũ cũng đã chuyển tiếp “bức thư ngàn chữ” do blogger Ah Lee viết trên Facebook cho Lý Tôn Vỹ. Mặc dù Lý Tôn Vỹ không giành được huy chương vàng Olympic mà anh mong mỏi nhất nhưng trong lòng đa số người hâm mộ, nhìn lại sự nghiệp của Lý Tôn Vỹ, anh đã truyền cảm hứng cho rất nhiều người.
“Tôi thường tự hỏi liệu mình có cơ hội trở thành một vận động viên như họ và xuất hiện trên TV hay không.” Mặc dù gia đình mong anh chọn một nghề nghiệp có cuộc sống ổn định nhưng Phương Chấn Vũ, người có máu cạnh tranh đã có mơ ước trở thành vận động viên.
Phương Chấn Vũ nói: “Ước mơ của tôi lúc đầu là có được bàn tay trái tốt hơn, nhưng như vậy, tôi sẽ không thể thực hiện được ước mơ trở thành nhà vô địch quốc gia”.
Giờ đây, anh đã thực hiện được ước mơ trở thành tuyển thủ quốc gia và gác lại nỗi tiếc nuối về khuyết tật “tay trái” của mình.
Đánh cược ước mơ của mình, từ bỏ “Trường cấp 2 số 2 Đài Nam” và chọn lớp thể thao
Vào năm lớp 8, Phương Chấn Vũ đã đăng ký tham gia nội dung dành cho người khuyết tật với sự khuyến khích của giáo viên và giành được huy chương bạc. Kỷ Thế Thanh, giáo sư tại Đại học Thể thao Quốc gia, người tổ chức sự kiện, chứng kiến quá trình Phương Chấn Vũ thi đấu với đối thủ của mình, ông quyết định chủ động hỏi Chấn Vũ: “Em có muốn trở thành vận động viên cầu lông quốc gia không?”
Vào thời điểm đó, các môn thể thao dành cho người khuyết tật chủ yếu đề cao thể thao và giải trí, ít có yếu tố cạnh tranh hơn. Trong mắt Kỷ Thế Thanh, thể lực và chiều cao cơ bản của Phương Chấn Vũ là những ứng cử viên sáng giá nhất để đào tạo vận động viên khuyết tật. Anh ấy hy vọng Chấn Vũ trước tiên sẽ đến trường trung học Tân Phong thành phố Đài Nam, nơi có lớp thể thao chuyên đào tạo các vận động viên cầu lông thi đấu. Đối với Phương Chấn Vũ, “giấc mơ tuyển thủ quốc gia” mà anh thầm lặng ấp ủ trong lòng bỗng trở nên rõ ràng. Tuy nhiên, bố mẹ anh từng hy vọng Chấn Vũ sẽ coi cầu lông như một sở thích, nhất là khi anh được nhận vào trường cấp 2 Đài Nam, việc “chọn lớp thể thao” là một canh bạc lớn trong đời.
Mẹ của Phương Chấn Vũ nhớ lại rằng, anh từng nói với mẹ rằng: “Mẹ, việc học lúc nào cũng có thể học được, nhưng nếu như con muốn đi đánh cầu thì mẹ nghĩ rằng liệu đến năm 50 tuổi con còn có thể thi đấu với người khác được không?”, ở nhà chưa từng có ai là vận đôngj viên thể thao, nhìn với gốc độ bồi dưỡng thì sự khởi đầu của Chấn Vũ được xem là muộn rồi, thêm vào đó, môi trường của vận động viên khuyết tật lại không giống với các vận động viên bình thường. Thậm chí, thi thể thao còn có hạng mục nhảy dây, người chỉ có 1 tay như Chấn Vũ thì cuối cùng cũng chỉ có thể vào lớp phổ thông, tận dụng thời gian ngoài giờ học để tham gia luyện tập. Cho dù như vậy, anh ấy vẫn quyết định cố gắng hết sức mình.
Mẹ của Phương Chấn Vũ nói: “Chấn Vũ từ khi còn nhỏ đã luôn hy vọng mình có thể làm bất cứ điều gì.”
Cô kể rằng có lần Chấn Vũ thua trong một cuộc thi tính nhẩm. Sau khi trở về nhà, anh nói với cô rằng anh sẽ đi ngủ sau khi làm lại bài tập. Kết quả là ngày hôm sau khi tỉnh dậy, tôi phát hiện Chấn Vũ đã mất một đêm để hoàn thành toàn bộ bài toán trong một quyển sách. Từ giáo viên ở trường, huấn luyện viên cho đến những người mẹ, trong mắt họ Chấn Vũ luôn có tinh thần chiến đấu mạnh mẽ.
“Gây quỹ” từ phụ huynh để thi đấu quốc tế và tích điểm
Trước đây, hầu hết các trận đấu cầu lông đều được thi đấu với những người hàng xóm trong cộng đồng, Phương Chấn Vũ, người chưa được đào tạo chuyên môn, đã thực sự trở thành “nhà sư” giữa chừng. Anh nhớ rất rõ buổi tập luyện mùa hè trước khi bắt đầu học cấp 3. Anh phải chạy 5.000 mét trong ngày đầu tiên “cuộc chạy mệt mỏi nhất mà tôi từng thực hiện có lẽ là bài chạy thể dục 1.600 mét trong giờ thể dục. Huấn luyện viên của trường Tân Phong còn giới hạn thời gian hoàn thành các vòng chạy, và họ nói rằng sẽ đếm 12 vòng rưỡi. Tôi không biết mình đã hoàn thành chưa, nhưng huấn luyện viên yêu cầu tôi dừng lại vì mọi người đã hoàn thành.”
Loại tác động thực tế này, dường như không bao giờ có thể bắt kịp, xảy ra ở nhiều khía cạnh khác nhau của quá trình tập luyện. Những người khác có thể đánh trúng cầu, nhưng Chấn Vũ thậm chí có thể không bắt được cầu vào lúc đó. Ngay cả khi yêu thích môn cầu lông, Phương Chấn Vũ lúc đầu cũng bối rối và cảm thấy lo lắng về khoảng cách giữa mình và mọi người Tuy nhiên, chính không khí tập luyện của lớp thể thao cũng khiến anh “muốn trở nên mạnh mẽ hơn”.
Trong lớp có một số học sinh cuối cấp muốn dành thêm thời gian để tự mình tiến bộ nên Phương Chấn Vũ đã đi theo họ chạy bộ vào buổi sáng và sau khi buổi tập luyện vào buổi chiều kết thúc anh và mọi người lại tiếp tục ở lại cùng nhau luyện tập, anh dần cảm nhận được sự trưởng thành của chính mình dưới quá trình đào tạo chuyên nghiệp. Khi chạy xong 5.000 mét và biết mình đã vào “lớp sơ cấp”, mục tiêu của anh càng trở nên quyết tâm hơn. Khi tham gia kỳ thi học thuật, anh chỉ nộp đơn vào Đại học Thể thao Quốc gia “Tôi chỉ muốn tiếp tục thử sức.”
Sau khi vào Đại học Thể thao Quốc gia, Kỷ Thế Thanh chính thức trở thành huấn luyện viên của Phương Chấn Vũ. Ngoài tốc độ đánh cầu nhanh và cự ly chạy xa, cầu lông còn có nhiều điểm tiếp đất khác nhau. Những vận động viên như Chấn Vũ bị chấn thương hoặc yếu một tay cần cải thiện độ ổn định của phần thân dưới và tăng cường khả năng kiểm soát bằng một tay. Khả năng rèn luyện sức mạnh và trọng lượng gần giống như mục tiêu tập luyện của các vận động viên bình thường. Nhưng trong cuộc cạnh tranh giữa những cầu thủ hàng đầu, khi tốc độ bóng nhanh hơn và điểm rơi của bóng khó dự đoán hơn, cơ thể Chấn Vũ cần phải nỗ lực nhiều hơn để giữ thăng bằng ở vị trí trung lập trong mỗi cú vung.
“Nói chung, các vận động viên Olympic thực hiện các động tác vung vợt lớn, nhưng bước tiếp theo của họ vẫn có thể rất cân bằng và nhanh chóng để đỡ cầu từ đối thủ,” Phương Chấn Vũ nói: “So với các vận động viên bình thường, mức tiêu hao năng lượng của chúng tôi trên sân sẽ lớn hơn, cùng 10 phút và chạy cùng một quãng đường, chúng ta dễ mệt hơn.”
Đối với anh, đứng trên sân thể thao không chỉ là giữ thăng bằng, liên tục di chuyển và giữ cho cơ thể không bị rung lắc mà quan trọng hơn là phải kiên trì trong mỗi giờ thi đấu kéo dài. Cuộc chiến trên sân thể thao ngang bằng không chỉ về kỹ thuật, thể lực mà còn về tinh thần chiến đấu của nhau.
Để rèn luyện khả năng giữ thăng bằng, Kỷ Thế Thanh bắt đầu với những pha chuyền cầu cơ bản nhất. Mỗi lần, ba cầu thủ thay phiên nhau bắt cầu nhanh. Họ thường rèn luyện các kỹ năng như đập cầu, khả năng phòng thủ trên sân. Trong khi đó, Phương Chấn Vũ bị chấn thương ở cánh tay trái nên khi nhận cầu từ hướng trái, khả năng giữ thăng bằng sẽ không ổn định, Kỷ Thế Thanh phải chuyền cầu từ bên trái nhiều lần để Chấn Vũ có thể làm chủ được tư thế bắt bóng của mình. Một buổi tập kéo dài gần 40 phút và kéo dài ba năm kể từ năm thứ nhất, Kỷ Thế Thanh nhớ rất rõ rằng vào một buổi tập, Chấn Vũ đặc biệt cảm ơn huấn luyện viên và nói: “Em xuýt chút là đã khóc! Bởi vì chưa từng có huấn luyện viên nào nào chuyền cầu để em để em luyện tập như thế này.” Câu nói này cứ vang vọng trong lòng Kỷ Thế Thanh, một mặt anh cảm nhận sâu sắc Chấn Vũ yêu thích cầu lông đến mức nào, mặt khác anh cũng nhận ra rằng vận động viên khuyết tật cần được quan tâm nhiều hơn.
Hiện tại, các vận động viên khuyết tật cũng giống như các vận động viên bình thường. Họ có thể đủ điều kiện bằng cách tích lũy điểm từ các trận thắng trong các cuộc thi quốc tế khác nhau. Mặc dù Phương Chấn Vũ được chọn làm tuyển thủ quốc gia vào năm thứ hai trung học, nhưng trong Tokyo Para Games, anh ấy phải đầu tư vào bản thân và bỏ tiền ra thi đấu để tích lũy điểm. Người chơi cầu lông Para cần nộp kết quả thắng cuộc của 6 trận và Para sẽ trợ cấp chi phí thi đấu cho 3 trận trong năm đó, nhưng thường có hơn 10 trận để chơi trong một năm và chi phí sinh hoạt của Phương Chấn Vũ tích lũy được khi làm thêm lúc học đại học còn xa mới đủ. Anh ấy trở lại Đài Nam để thảo luận với bố mẹ sau một thời gian dài vắng bóng. Mẹ anh ấy nói: “Lúc đó chúng tôi hỏi Chấn Vũ là khả năng có thể tích điểm là bao nhiêu? Thực lực của hai bên có ngang nhau không?” Chấn Vũ nói rằng chưa từng thi đấu với đối thủ thì làm sao biết được thực lực của họ. Khi đó, họ tính toán chi phí có thể lên đến 500.000 Đài tệ, bố mẹ Chấn Vũ lại một lần nữa có ý định thuyết phục Chấn Vũ từ bỏ “Con trai à, con không nhất thiết phải thi đấu Para Games, 500.000 Đài tệ có thể giữ lại để sau này mua nhà.”
Theo đuổi “Tinh thần Lý Tôn Vỹ”, chỉ cần có hy vọng là không bao giờ bỏ cuộc
“Áp lực lúc đó thực sự rất lớn, trận nào cũng mang tính chất quyết định, nếu bỏ lỡ vài điểm thì có thể không vượt qua được vòng loại. Tôi sợ người nhà tốn nhiều tiền nhưng cuối cùng lại không vượt qua được vòng loại”. Áp lực thực tế buộc Phương Chấn Vũ phải nhìn thẳng vào nỗi sợ hãi của anh ấy và nghĩ rằng mục tiêu của anh ấy kể từ khi bắt đầu chơi cầu lông là giành chiến thắng trong Para Games. Nếu không đủ điều kiện tham gia Para Games thì tại sao lại phải nỗ lực như vậy?
“Nhưng sau đó tôi lại nghĩ rằng dù hôm nay tôi không đủ điều kiện, tôi vẫn phải tiếp tục tập luyện vì tôi vẫn muốn tranh tài ở vòng tiếp theo”. Cũng giống như Lý Tôn Vỹ đã kiên trì theo đuổi huy chương vàng Olympic suốt 12 năm, đối với Phương Chấn Vũ, anh ấy phải tiếp tục đuổi theo quả cầu trước khi nó chạm đất. Chỉ cần vẫn còn một tia hy vọng thì anh ấy không thể bỏ cuộc, đây là thỏa thuận của anh ấy với cầu lông.
Vì vậy, khi Phương Chấn Vũ đứng trên sân Tokyo Paralympic Games, ước mơ nhiều năm của anh cuối cùng đã thành hiện thực. “Điều đó khiến tôi tự tin hơn vào những lựa chọn của mình và có thêm sựkiên trì khi đối mặt với nhiều thử thách hay áp lực hơn trong tương lai”.
Sự xui xẻo khi mới sinh ra của anh ấy đã không còn, hy vọng mọi người sẽ coi anh ấy là cầu thủ “chuyên nghiệp” thay vì “tội nghiệp”
Năm nay là lần thứ hai Phương Chấn Vũ thi đấu Para Games. Anh ấy cảm thấy rõ ràng rằng những người chơi Para Games có nhiều nguồn lực hơn để chiến đấu. Trước đây, trại huấn luyện chỉ mới bắt đầu cách đây một tháng, Phương Chấn Vũ đã vào trung tâm huấn luyện quốc gia trước nửa năm để chuẩn bị cho cuộc thi. Có thêm nhiều huấn luyện viên và đối tác đào tạo tham gia, cũng như sự tham gia của khoa học thể thao, để phân tích điểm mạnh và điểm yếu của mình và đối thủ nhằm đưa ra những điều chỉnh thích hợp.
Cheah Liek Hou, người hiện đang đứng số 1 thế giới, có kỹ năng đánh thành thạo thường khiến đối thủ không thể đoán trước được đường đi của cầu. Anh cũng là một “cầu thủ toàn diện”, nhưng nhược điểm của anh ấy là thể lực. Còn Phương Chấn Vũ, một người hiếu động, chạy nhanh, rất giỏi sử dụng tốc độ và sức mạnh bùng nổ để trấn áp đối thủ trên sân, nhưng anh ta cũng dễ bị mất điểm do thiếu kiên nhẫn và làm gián đoạn nhịp điệu các đòn tấn công. Trong năm qua, anh ấy đã tích cực tăng cường sức mạnh cho những cú đánh mà mình không giỏi, sử dụng những cú nhảy lùi, đập cầu sang hai bên hoặc kéo dài thời gian để tìm ra thời điểm đập cầu chính xác nhất.
Sau khi thi đấu tại Tokyo Paralympic Games 3 năm trước, Phương Chấn Vũ đã thể hiện rất tốt trong các sự kiện quốc tế tiếp theo, đặc biệt là giải Genesis Scottish Open vừa kết thúc vào tháng trước, cũng được coi là “trận đấu sơ bộ” của Paris Paralympic Games, anh giành được giải nhì. Mặc dù vẫn không thể đánh bại Cheah Liek Hou nhưng anh đã tiến gần hơn một bước tới việc giành huy chương tại Paras Games năm nay.
Ba năm trước, anh vẫn đứng thứ 7. Giờ đây anh đã thăng hạng thứ 2 thế giới. Từ cấp 3 đến nay, Phương Chấn Vũ đang viết nên lịch sử cho môn cầu lông khuyết tật của Đài Loan trên mỗi bước đi. Dù khó khăn nhưng anh tin: “Những cơn đau nhức này là bước khởi đầu cho sự trưởng thành của tôi. Mọi người đều muốn giành chiến thắng và tôi tin rằng khi phát huy hết khả năng của mình thì tôi có thể giành chiến thắng”.
Kỷ Thế Thanh cũng cảm nhận được sự tự tin toát ra từ Phương Chấn Vũ, nhưng anh ấy cũng tiết lộ: “Tất nhiên là Chấn Vũ và tôi vẫn sẽ lo lắng”. Anh ấy đứng thứ tư trong lần Para Games trước, và mọi người đang chờ xem liệu lần này Phương Chấn Vũ có thể giành huy chương vàng suôn sẻ hay không. “Tôi không dám nói với Chấn Vũ về việc giành được huy chương, bây giờ tôi chỉ có thể cố gắng hết sức và tin vào vận may.”
Nói về “may mắn”, Phương Chấn Vũ mặc dù không phải là người đặc biệt mê tín nhưng anh vẫn luôn đeo túi hộ thân trước mỗi trận đấu để cầu may. Anh ấy thường đề cập trong các cuộc phỏng vấn rằng “tôi rất may mắn”, chúng tôi hỏi tại sao anh ấy lại cảm thấy như vậy? Anh đùa lại: “Tôi đã dùng hết vận rủi khi sinh ra nên sau này vận may của tôi sẽ ngày càng tốt hơn.”
Sự kiên trì của Phương Chấn Vũ trong những năm qua đã cần rất nhiều kinh phí. Gia đình Fang cũng đã tìm kiếm nhiều nguồn lực khác nhau cho Phương Chấn Vũ. Một số đơn vị yêu cầu xin trợ cấp tự truyện, nhưng Phương Chấn Vũ chỉ kiên quyết một điều: anh ấy không muốn nói về bản thân là một người đáng thương, điều anh hy vọng mọi tầng lớp xã hội có thể nhìn thấy là sự chuyên nghiệp và thành tích của các vận động viên Para Games như anh trong thể thao.
Phương Thảo





Rti Radio Taiwan International
Rti Radio Taiwan International 
