Dân tộc nguyên trú là chủ sở hữu sớm nhất của vùng đất Đài Loan. Tuy nhiên, kể từ thời Nhật trị, Toàn quyền Nhật Bản đã phớt lờ lãnh thổ của các bộ lạc dân tộc nguyên trú miền núi và coi rừng núi của Đài Loan là “đất hoang” và chỉ định chúng là tài nguyên quốc gia. Sau này, khi Chính phủ Quốc dân đảng đến Đài Loan vào năm 1945, họ cũng kế thừa chính sách rừng núi của Nhật Bản, biến những vùng đất vốn thuộc về các bộ lạc này trở thành đất thuộc sở hữu nhà nước. Nếu dân tộc nguyên trú muốn sử dụng đất đai của tổ tiên để trồng trọt, săn bắt và thu hái thực vật thì lại bị hạn chế và ngăn cấm bởi nhiều quy định khác nhau.
Sau này, Chính phủ Đài Loan cũng đã thiết lập “Luật cơ bản của người dân tộc nguyên trú ” , trao cho mỗi bộ lạc quyền phân định “các khu vực truyền thống” dựa trên khu vực sinh sống trước đây của họ, khi người ngoài muốn phát triển đất đai, sử dụng tài nguyên, bảo tồn sinh thái và nghiên cứu học thuật ở “các khu vực truyền thống” thì phải được sự đồng ý của họ. Tuy nhiên, mỗi bộ lạc họ lại có phong tục truyền thống và cách xử lý vấn đề khác nhau nên giữa chính quyền địa phương và người trong bộ lạc thường xuyên bị bất đồng ý kiến, không chỉ vậy, việc phân chia lãnh thổ giữa các bộ lạc cũng gặp không ít khăn.
Vậy việc thành lập ủy ban đồng quản lý của dân tộc nguyên trú và hội đồng dân tộc có giúp người dân tộc nguyên trú dành được quyền lợi và tìm ra tiếng nói chung hay không? Trong chuyên mục ngày hôm nay chúng ta sẽ cùng nhau tìm hiểu nhé!




Rti Radio Taiwan International
Rti Radio Taiwan International 


