Dưới đây là bài viết của bà Trương Tuyên Nghi- người có gần 30 năm kinh nghiệm làm việc, dày dặn kinh nghiệm trong lĩnh vực truyền thông báo chí trong nước, quan hệ công chúng và truyền thông nước ngoài.
Khi nói đến mức lương mong đợi trong cuộc trả lời phỏng vấn xin việc, sẽ có hai loại người như thế này: một loại là đưa ra mức lương cao hơn năng lực và vị trí công việc của mình, một kiểu người kia là khiêm tốn và khiêm tốn, rõ ràng là đang xin một công việc toàn thời gian nhưng lại sẵn sàng nhận mức lương của một người đi làm part time. Điểm chung của hai kiểu người này là không hiểu rõ chính mình.
Lúc đó tôi là người đứng đầu Trung tâm tin tức chính trị của kênh tin tức, cần tuyển một trợ lý phóng viên viết bài, chúng tôi gọi là “phóng viên tại nhà”, công việc này chủ yếu là làm việc tại văn phòng, nhận hình ảnh và bài phỏng vấn của các phóng viên phỏng vấn bên ngoài. Khi phóng viên viết bài không kịp viết bản tin vì đường xa hoặc thời gian gấp rút thì trợ lý phóng viên viết bài ở văn phòng sẽ hỗ trợ xử lý, công việc này thông thường không cần phải đi ra ngoài phỏng vấn, cho nên mới được gọi là “phóng viên trong nhà”.
Vì phóng viên trong nhà không cần phải đi ra ngoài phỏng vấn, điều kiện yêu cầu thấp hơn so với phóng viên viết bài, cho nên lương cũng thấp hơn. Tôi từ trong hàng trăm sơ yếu lý lịch chọn ra vài người và mời họ đến phỏng vấn, trong đó có một người đã để lại cho tôi ấn tượng sâu sắc.
Cô gái này tốt nghiệp Trường cấp ba nữ sinh Đệ Nhất Đài Bắc, thi đỗ đúng nguyện vọng đầu tiên của cô là khoa báo chí trường Đại học Quốc gia Chính Trị, sau đó lại thi đỗ Học viện Khoa báo chí trường Đại học Quốc gia Đài Loan, nhìn từ sơ yếu lí lịch của cô, có thể biết được cô là một người học giỏi, trong hồ sơ ứng tuyển còn có kèm theo tác phẩm đoạt giải trong thời gian học đại học và bài viết báo lúc thực tập từng đoạt giải.
Tốt nghiệp Thạc sĩ trường Đại học Quốc gia Đài Loan, cô ấy từng làm part time, thực hiện những cuộc phỏng vấn trên mạng, xem qua tác phẩm của cô ấy, tôi thấy cô ấy có đủ năng lực để làm tốt công việc phóng viên tại nhà, cho nên đã mời cô đến phỏng vấn.
Cô ấy đẹp hơn trong ảnh rất nhiều. Khi tôi bước vào phòng họp, thoạt nhìn cô ấy, tôi liền nghĩ rằng, sẽ có một ngày cô ấy có thể trở thành Biên tập viên, vì các đường nét trên gương mặt của cô ấy rất ăn ảnh.
Cô ấy trả lời những câu hỏi phỏng vấn cũng rất tốt, tôi nghĩ thầm trong bụng, tôi sẽ chọn cô này. Khi tôi hỏi cô muốn mức lương bao nhiêu, cô ấy trả lời: “Nếu được tuyển dụng, tôi có thể chấp nhận mức lương 22.000/tháng”. Nghe câu trả lời này, vốn muốn tuyển dụng cô ấy, nhưng tôi lập tức do dự. Tôi có thể cảm nhận được cô ấy rất khao khát công việc này, nhưng, tự đặt bản thân mình quá thấp không phải là thái độ mà một nhà báo nên có.
Tôi hỏi cô ấy: Tại sao bạn cảm thấy mình chỉ xứng đáng nhận mức lương 22.000 Đài tệ? Đáng lẽ tôi muốn tuyển bạn nhưng nghe bạn trả lời nhưng vậy, tôi thấy ý thức về giá trị bản thân của bạn quá thấp, tôi lo lắng rằng bạn sẽ không thể trở thành một phóng viên giỏi.” Cô ấy giải thích, sợ yêu cầu lương quá cao, sẽ làm mất đi cơ hội việc làm, “chỉ cần được làm phóng viên của đài truyền hình này tôi sẵn sàng nhận lương thấp”.
Theo ngân sách mà công ty đã cung cấp cho tôi vào thời điểm đó, lương tháng của phóng viên tại nhà rơi vào khoảng 28.000-33.000 Đài tệ. Sau cùng, người được tuyển chọn là người bạn học đại học của cô ấy, có kinh nghiệm và học lực tương đương với cô ấy, người đó nói với tôi rằng: “Với khả năng của tôi và giá trị mà tôi có thể cung cấp cho công ty, tôi hy vọng mức lương hàng tháng của tôi ít nhất là 32.000 Đài tệ. Tôi tin rằng tôi xứng đáng với con số đó.” Và thế là tôi đồng ý trả cho cô ấy mức lương 33.000 Đài tệ.
Chủ trả lươơng thấp cho nhân viên là một chuyện, nhưng nếu ứng viên có ý thức kém về giá trị bản thân và chủ động hạ lương khi thương lượng lương trong buổi phỏng vấn thì bạn không thể trách công ty bắt nạt và chèn ép bạn.
Lệ Phương




