Dưới đây là bài viết đóng góp của kiểm thính viên Phạm Xuân Triển :
Về tới đầu làng con chim sáo nhỏ hát vang rộn ràng...
Giai điệu "Hình bóng Quê nhà " từ chiếc radio của bác tài mỗi lúc càng thêm ngọt ngào, sâu lắng khi chuyến xe khách từ thành phố Hồ Chí Minh về đến Tam Bình, Vĩnh Long cũng đã khá trưa. Lần nào cũng vậy, tôi đều thật sự bồi hồi xúc động khi đứng trước ngôi nhà mái ngói thân yêu của ngoại với bờ rào được che chắn, đan xen bởi loài hoa dâm bụt bao phủ xung quanh. Đó là miền quê nghèo nằm giữa sông Tiền & sông Hậu đã cho tôi tiếng khóc chào đời, để rồi lớn lên theo năm tháng với biết bao kỷ niệm đong đầy. Khi tôi vừa tròn 9 tháng tuổi cũng là lúc Ba me ly hôn, buồn thương cho số phận hồng nhang…mẹ quyết định không đi bước nữa, mà đem tôi về ở với ngoại từ ngày ấy. Một nắng hai sương, mẹ tần tảo nhọc nhằn nuôi tôi ăn học đến năm 12 tuổi, thì một căn bệnh ngặt nghèo không may ập đến…Trước hoàn cảnh túng bấn, ngoại đã lặng lẽ một mình ra phố huyện bán đi sợi dây chuyền vàng & chiếc lắc bạc- kỷ vật ngày xuất giá năm xưa của ngoại để có được chi phí cho tôi lên thành phố nhập viện. Nhờ tình thương yêu bao la của ngoại, khối u mới hình thành trong não nhanh chóng được phẫu thuật kịp thời & tôi đã bình phục trở lại chỉ sau một thời gian điều trị. Tôi vẫn còn nhớ ngoại & mẹ mừng vui đến không cầm được nước mắt trong ngày xuất viện: -Nếu con có mệnh hệ nào, thì mẹ & ngoại có thể sống sao đây…Ân tình công lao trời biển này biết đến bao giờ tôi mới đền đáp được...Làng quê yên ả giữa hai mùa mưa nắng cho cuộc sống thanh bình êm trôi theo thời gian. Mỗi ngày sức khỏe ngoại càng yếu hơn, rồi đến lúc vừa đi học tôi phải cố gắng phụ giúp thêm công việc đồng áng…để mẹ có thời gian thuốc thang, chăm sóc cho ngoại được nhiều hơn. Sớm nhận thức & thấu hiểu được hoàn cảnh khó khăn, nỗi cô đơn trống vắng của mẹ…nên tôi luôn vui vẻ, chăm chỉ học hành không đua đòi chơi bời…như chúng bạn cùng trang lứa. Trong số một ít bạn bè thân thiết, có Thanh Trúc- cô bé hàng xóm học dưới tôi một lớp, do gần nhà thường xuyên qua lại mượn sách vở, có bài văn hay bài toán khó, tôi cũng sẵn lòng vui vẻ giảng giải chỉ dẫn tận tình cho cô ấy. Lâu dần tình cảm thêm gắn bó khi mỗi sáng chủ nhật hai đứa luôn không quên hẹn nhau cùng đi lễ giáo đường...
Để rồi sau một mùa giáng sinh, nắm tay ngập ngừng chưa kịp ngỏ lời thổn thức từ trái tim đang bắt đầu xao xuyến rung động…thì Thanh Trúc đã từ biệt theo gia đình sang định cư ở Úc. Trong ánh mắt thơ ngây, cô bé còn ngoảnh lại nhoẻn miệng cười : -Em đi rồi, anh có buồn có nhớ em không? Nhớ đừng khóc một mình đó nhen… Cảm ơn anh đã luôn chỉ bảo giúp đỡ em trong suốt thời gian qua, em sẽ mãi không quên anh & những tháng ngày sống ở quê nhà…Tôi bàng hoàng ngẩn ngơ, bởi từ giờ đã phải chia xa cách biệt hình bóng người bạn gái hàng xóm thân quen bấy lâu cùng chia xẻ buồn vui, trêu đùa hay giận hờn…với bao nhiêu kỷ niệm thơ ngây vụng dại mà lắng đọng ngọt ngào.
Dẫu thời gian có thể xóa đi những khổ đau mất mác…nhưng tình cảm yêu thương, nghĩa nặng thâm ân của Ngoại của Mẹ trong tôi vẫn mãi mãi đong đầy.Trong khói lam chiều, vệt nắng cuối trời đang tắt dần cho hoàng hôn bắt đầu buông xuống nơi làng quê tĩnh lặng. Đêm thao thức trăn trở, ôm ấp hồi tưởng khoảng trời bình yên trong ký ức êm đềm, hình bóng ngoại & mẹ vẫn mĩm cười đôn hậu, hiền từ nắm tay tôi trong giấc ngủ chập chờn… Tiếng gà gáy vang xa đã làm tôi choàng tỉnh, trước ánh bình minh tràn trề sức sống, từng đàn chim bay lượn líu lo gọi bầy, những con sóng nhấp nhô vỗ về, tiếng bìm bịp kêu vang khi nước lớn nước ròng… Dạo bước trên con đường làng thân quen ngày xưa thường chạy nhảy vui đùa cùng Thanh Trúc mỗi lúc tan trường…
Ngước nhìn cảnh vật quê hương hôm nay đã có nhiều đổi thay khởi sắc, trào dâng niềm vui tự hào, xen lẫn nỗi buồn man mác… trong làn gió nhẹ cuối thu hòa quyện bởi hương cau ngào ngạt, bay bổng với điệu lý câu hò cất lên đâu đó mênh mang trên miền sông nước...
Vẫy tay tạm biệt Vĩnh Long. Chiếc xe buýt đã từ từ lăn bánh, để lại sau lưng khoảng trời quê hương đầy lộng gió- mảnh đất chin rồng nơi ấy có hình bóng của ngoại của mẹ & những người thân yêu vẫn luôn dõi theo, che chở cho tôi như những ngày còn thơ ấu…
Tam Bình- Vĩnh Long, tháng 2 /2020
XUÂN TRIỂN 范春展




