Theo thống kế, tính đến cuối năm 2015 Đài Loan có tỷ lệ dân số người già trên 65 tuổi đã chiếm 12,5% tổng dân số toàn quốc, ước tính tới hai năm sau, tỷ lệ lão hóa dân số sẽ vượt hơn 14%, chính thức bước vào xã hội “cao tuổi”; dự kiến tới năm 2025 sẽ đột phá 20%, trở thành xã hội “siêu già”.
Giám đốc Sở Nâng cao Sức khỏe Quốc dân bà Khưu Thục Đề cho biết, qua cuộc thăm dò cho thấy, tại Đài Loan đã có 10 tỉnh huyện và thành phố đã bước vào xã hội “cao tuổi”, 5 thành phố và tỉnh huyện có dân số già hóa chiếm tỷ lệ cao nhất và đứng đầu gồm có huyện Gia Nghĩa, huyện Vân Lâm, huyện Nam Đầu, huyện Bành Hồ, thành phố Đài Bắc, có tỷ lệ dân số già hóa từ 17,3% đến 14,8%; thành phố và tỉnh huyện có tỷ lệ người cao tuổi thấp nhất là thành phố Đào Viên và huyện Liên Giang, chưa tới 10%.
Nếu dựa vào dân số của thị xã, thị trấn để thống kê, trên toàn Đài Loan có 45 khu vực đạt tỷ lệ dân số già hóa trên 20%, trong đó có 5 thị xã và thị trấn đều chiếm tỷ lệ hơn 25% như Bình Khê, Điền Liêu, Tả Trấn, Sư Đàm và Nga Mi, tức là tính trung bình trong mỗi 4 người dân sẽ có một người cao tuổi.
Bà Khưu Thục Đề chỉ ra rằng, trong cuộc thăm dò này cũng đến thăm hỏi hơn 22.000 người già trên 60 tuổi, để tìm hiểu cách nhận xét của họ về mức độ cư trú thân thiện trong thành phố đã dành cho người cao tuổi, có được kết quả là đạt mức hài lòng thấp nhất trong ba loại, đó là tạo cơ hội việc làm, về tính bằng phẳng trên vỉa hè dành cho người đi bộ và đường đi có mái vòm, hệ thống điện thoại có dịch vụ ngữ âm tự động của các đơn vị và cơ quan chính phủ.
Theo bà Khưu Thục Đề cho biết : “Kể cả những người già trên 80 tuổi cho rằng vẫn còn thiếu thốn cơ hộ việc làm, vì vậy, cần xoay chuyển quan niệm của xã hội chúng ta, không nên một mực coi người già là những người chỉ biết sống ỷ lại xã hội; ngược lại, chúng tôi nên tận dụng tốt nguồn nhân lực của người già trên 65 tuổi, để duy trì sức tăng trưởng kinh tế cho xã hội chúng ta, hơn nữa, cũng có thể thúc đẩy sức khỏe tốt cho lớp người bề trên.”
Về việc xếp hạng mức độ hài lòng cao nhất của ba loại phục vụ xã hội bao gồm âm lượng và tốc độ nói chuyện của nhân viên phục vụ tại các cơ quan chính phủ, giá vé của phương tiện giao thông đại chúng cùng với dịch vụ đẩy mạnh chăm sóc sức khỏe ở các khu cộng đồng dân cư. Bà Khưu Thục Đề kiến nghị các cơ quan chính phủ có thể giảm bớt dịch vụ điện thoại sử dụng âm ngữ, cố gắng áp dụng hình thức “tác động qua lại bằng lời nói thực tế trên các đường dây điện thoại”, để nâng cao mức độ thân thiện dành cho người cao tuổi.
Minh Hà