Ô dù, bình nước v.v... được xếp chồng lên nhau ở các ga xe lửa Đài Loan, tất cả đều là những món đồ hành khách để quên đang chờ chủ nhân đến nhận. Tôi phải đến đâu đăng ký tìm lại đồ để quên? Đều phải điền đơn hay sao? Ký giả hỏi nhân viên phục vụ.
Theo thống kê, công ty Đường sắt Đài Loan đã nhặt được gần 73.000 món đồ hành khách để quên vào năm ngoái. Sau một năm nếu không ai đến nhận về thì chúng mới được bán đấu giá hoặc vứt đi. Kết quả là không gian ở nhiều nhà ga chứa đầy đồ hành khách để quên. Trong số đó, nhiều nhất là túi xách tay, thứ 2 là sản phẩm 3C và thứ 3 là ô dù.
Một cô cho biết, nếu bị mất giấy tờ, kiện hàng hoặc một số đồ đạc, tôi sẽ đến trung tâm phục vụ để hỏi thăm tìm lại đồ để quên.
Tôi nghĩ công ty bảo quản đồ để quên 1 năm là khá hợp lý. Một hàng khách nói,
Đối với dân chúng, việc giữ đồ thất lạc tạm thời trong 1 năm có thể đỡ rắc rối nhưng cũng có thể vô tình khiến hành khách 1 lần nữa lãng quên không đi lãnh đồ về.
Một trưởng ga cho biết, công ty Đường sắt Đài Loan thiếu quy trình đăng ký và quản lý có hệ thống. Việc đăng ký tìm đồ thất lạc phải điền đơn, không phải điện tử hóa. Ông đề nghị noi theo cách làm của trung tâm phục vụ tìm đồ thất lạc của công ty xe điện Metro Đài Bắc. Hành khách không đến nhận lại đồ của mình tại nhà ga trong một khoảng thời gian quy định, món đồ đó sẽ
được giữ ở một nơi và hành khách đến đó để nhận lại.
Trước vấn đề này, công ty Đường sắt Đài Loan trả lời, tỷ lệ hành lý để quên của hành khách tại ga A được lấy lại từ ga A là cao nhất.
Nếu đồ đạc được đưa đến điểm B, hành khách sẽ phải cất công đi đến điểm B để nhận lại đồ. Ngoài ra, công ty phải cử thêm nhân viên để giải quyết những đồ thất lạc.
Về việc có nên thành lập trung tâm xử lý đồ để quên của hành khách hay không thì vẫn cần phải bàn bạc, nhưng có thể tác nghiệp điện tử trước.
Làm thế nào để đạt được sự cân bằng giữa việc điều phối nhân lực công ty và mong muốn của hành khách trong việc xử lý đồ để quên là vấn đề nan giải.
Tố Kim