close
Rti Tiếng ViệtTải App RTI ngay
Mở
:::

Ấm áp tình đoàn kết của người Việt sau động đất ở Hoa Liên

  • 05 April, 2024
  • Lệ Phương
Ấm áp tình đoàn kết của người Việt sau động đất ở Hoa Liên
Trung tâm lánh nạn và hỗ trợ nạn nhân ở trường tiểu học Trung Hoa (中華國小). (Ảnh: NVCC)

Dưới đây là lá thư của chị Đào Thị Quế gửi đến từ vùng động đất:

Các bạn thân mến, có ai từng cảm nhận qua cảm giác động đất là sẽ như thế nào không? Sau đây Quế sẽ chia sẻ một số cảm nhận và thiệt hại qua vụ động đất ngày 3/4 vừa qua cho cả nhà biết thêm nhé.

Em tên là Đào Thị Quế, sang Đài Loan làm dâu tới giờ là 17 năm, thời gian sinh sống và làm việc ở Hoa Liên em cảm thấy thật hạnh phúc và bình yên, cuộc sống rất chi là giản dị, kinh doanh cạnh tranh rất lành mạnh không quá áp lực, giao thông, giáo dục, các trợ cấp cũng thoải mái và tiến bộ, nói chung cuộc sống nhiều người mơ ước và các anh chị em chúng em cũng rất nỗ lực với cuộc sống bên này, mặc dù lúc trước em có từng chứng kiến những trận động đất xảy ra nhưng chưa từng phải bỏ chạy.

Sáng ngày 3/4 vừa rồi em đang chuẩn bị đi dọn dẹp phòng tại nhà em kinh doanh nhà nghỉ, tự nhiên nghe cái rầm, em nghĩ “chết rồi! chết rồi! lại tới rồi!”. Trong đầu em đoán ngay động đất rồi, tưởng như mọi lần lung lay lung lay xong thôi, nhưng lần này không phải vậy, bắt đầu rung chuyển rất mạnh, chân đứng không vững trên sàn nhà, nhà cửa rung ầm ầm, đèn rơi vỡ tùm lum, mấy cái máy lọc nước xô ngã hết nước non chảy ướt hết nền nhà, em ngồi ôm chân giường gọi thật to “chồng lên cứu em với”, chồng em chay thật nhanh lên ôm em động viên “không sao đâu lát sẽ hết”. Hai vợ chồng động viên nhau thôi chứ hai đứa chân ray run bần bật luôn, rung lắc khá là lâu, em đi kiếm nhanh điện thoại để gọi cho mẹ chồng coi mẹ có bị ngã hay không, nhà có người già và trẻ em nên chúng em rất lo lắng, mẹ nói mẹ ổn, nên gọi cho nhà trường hỏi cô thầy các con ở lớp học sao rồi, chuẩn bị xe để đi đón con về nhà, nghe nhà trường thông báo các bé ngoài sân vận động đều bình an hết, chúng em mới thở phào nhẹ nhõm chút. Cứ như thế, khoảng cách rất gần, 10 phút, 15 phút lại một lần rung lắc, xung quanh hàng xóm đều chạy hết ra ngoài đường đứng, không ai dám ở trong nhà cả, có người ra công viên ngồi, có người đánh xe đi xa xa ra ngoài chỗ trống dừng ở trên xe, tiếp theo là những tiếng xe cứu thương, nối theo sau là xe cứu hỏa, cứ thế chạy theo hướng những nhà đổ vỡ để cứu hộ, nghiêm trọng nhất, có hai ngôi nhà bị nghiêng nghiêm trọng khi động đất xảy ra, nhiều người còn bị kẹt bên trong, đó là khu gần chợ nên mọi người bị mất hết điện nước, nhiều người dân phải di cư tới nơi lánh nạn.

Nơi lánh nạn và hỗ trợ nạn nhân động đất ở trường tiểu học Trung Hoa (中華國小). (Ảnh: Đào Thị Quế)

Bên này họ cũng rất tốt, sau động đất một số trung tâm hoặc nhà trường sẽ dựng lều lên làm nơi lánh nạn cho mọi người, đầy đủ điện nước bánh trái nên có phần nào an ủi, các chị em người Việt Nam bên khu chỗ em nhà không có điện nước đều hú nhau tới nhà của nhau nhờ tắm rửa, nấu nướng cơm nước, em cũng cảm thấy rất ấm lòng vì nhìn thấy sự đoàn kết, quan tâm lẫn nhau, một số anh chị em quen biết đưa con sang Đài Loan chữa bệnh, lần đầu gặp phải động đất cũng rất lo sợ hoang mang, tụi em cũng chia sẻ chút bánh trái để mọi người cùng nhau vượt qua lúc hoạn nạn này.

Qua lần này, em cảm thấy Đài Loan tốt thật, nhưng động đất sợ lắm, thật mong muốn Đài Loan sẽ không bị thêm trận động đất nào nữa, chứ không chúng em sống ở Hoa Liên người ta cứ gọi là trung tâm động đất đấy. Sau lần động đất này, em cảm ơn tất cả mọi người quan tâm đến các anh chị em ở Hoa Liên, đã gọi điện nhắn tin an ủi và hỏi thăm, em nghĩ, đó thật sự là niềm an ủi lớn nhất ạ.

Nơi lánh nạn và hỗ trợ nạn nhân động đất ở trường tiểu học Trung Hoa (中華國小). (Ảnh: Đào Thị Quế)

Phản hồi liên quan

Tin tứcmore