Ngày 7/12 Ủy ban nhân quyền Quốc gia tổ chức Diễn đàn chuyên môn về nhân quyền và lao động di trú tại Đài Loan, hy vọng thông qua nghiên cứu của các học giả chuyên gia, từ đó tìm ra những yếu tố then chốt để bảo vệ nhân quyền cho người lao động di trú. Tại diễn đàn, Phó giáo sư Khoa Luật Đại học Quốc gia Chính Trị ông Lâm Giai Hòa chỉ ra rằng, các công ước quốc tế về nhân quyền có thể sẽ mâu thuẫn với hiến pháp của Đài Loan, đây là một vấn đề khó khăn chắc chắn sẽ vấp phải khi dựa vào các công ước nhân quyền quốc tế để kiểm tra thị trường lao động của lao động di trú ngành công nghiệp.
Chủ tịch Ủy ban nhân quyền Quốc gia bà Trần Cúc biểu thị, Đài Loan đóng vai trò vô cùng quan trọng trong chuỗi cung ứng toàn cầu, đương nhiên buộc sẽ phải tuân thủ tiêu chuẩn nhân quyền quốc tế, diễn đàn lần này hy vọng mời đến các học giả chuyên gia trong và ngoài nước, đại diện các đoàn thể dân sự và cơ quan chức năng có liên quan cùng nghiên cứu thảo luận, để tìm ra yếu tố then chốt để bảo vệ nhân quyền cho lao động di trú, đồng thời thúc đẩy quy định nhân quyền lao động di trú tại Đài Loan phù hợp với quy chuẩn quốc tế.
Ông Lâm Giai Hòa, phó giáo sư Khoa Luật Đại học Quốc gia Chính Trị cho rằng, trên phương diện đảm bảo quyền lợi lao động bao gồm đảm bảo an toàn tính mạng, quyền nhân cách, an toàn nghề nghiệp và an toàn y tế v,v... Còn về mặt đảm bảo an ninh xã hội, có thể xem xét chế độ an ninh xã hội tổng thể để đưa ra những điều chỉnh cần thiết. Hiện tại vấn đề thường xuyên gây tranh cãi trong quy định đảm bảo nhân quyền là việc đảm bảo hợp đồng có liên quan mật thiết đến các chính sách thị trường lao động trong nước. Ông cho biết, nội dung hợp đồng lao động di trú của các nước trên thế giới đều tồn tại một số hạn chế, tuy nhân quyền không bị hạn chế nhưng bắt buộc vẫn phải quan sát thêm xem liệu có hợp lý hóa hay không.
Phó giáo sư Lâm Giai Hòa cho biết, vấn đề thường được quan tâm thảo luận tại Đài Loan là việc chỉ định ký túc xá thông qua hợp đồng. Trong khi luật của Đài Loan không quy định người lao động di trú không được tự lựa chọn nơi ở, nhưng hầu hết họ sống ở nơi do người sử dụng lao động sắp đặt và chỉ định thông qua hợp đồng, và chủ lao động phải có nghĩa vụ quản lý chăm sóc cuộc sống cho lao động di trú, ông nhấn mạnh rằng mặc dù cho đương sự các bên tự do thỏa thuận, nhưng điều đó không có nghĩa không có vấn đề về nhân quyền.
Ông Lâm Giai Hòa dựa trên ví dụ về "Công ước quốc tế về bảo vệ quyền của tất cả những người lao động di trú và các thành viên gia đình họ năm 1990" (ICRMW), chỉ ra rằng, sau khi các công ước quốc tế về quyền con người được luật pháp hóa trong nước, trở thành luật đặc biệt của Đài Loan, nhưng các luật đặc biệt vẫn bị ràng buộc bởi hiến pháp, mâu thuẫn giữa các công ước nhân quyền và hiến pháp Đài Loan là một vấn đề khó khăn cần phải giải quyết. Khi Đài Loan dựa trên các công ước nhân quyền quốc tế để kiểm tra thị trường lao động di trú ngành công nghiệp thì bắt buộc phải có biện pháp đối đãi, xử lý cẩn thận hơn.
Tường Vy